Chiếc dây phơi!
Chuông điện thoại đổ những hồ dài, tôi uể oải cầm chiếc điện thoại bấm lại cuộc gọi 3 lần nhỡ.
- Alô, xin lỗi, ai vừa gọi vào số máy …156 đấy ạ?
- Cho bác gặp mẹ Hải! Từ số máy bên kia, tiếng người đàn ông giọng miền Nam trầm trầm, khó đoán tuổi đáp lại.
- Dạ! Cháu là Hải đây ạ, có phải bác… vừa gọi?
- Bác cháu gì, không nhớ à?
- Dạ! Bác là…
Hơn 30 năm rồi! Cái giọng trầm trầm lại cất lên, tôi hình dung sự mừng vui pha chút trách móc!
- Có nhận ra ai không? Thử hình dung lại xem còn nhớ gì không? Nào!...người đàn ông với giọng điệu khích lệ!
- Anh Xuân à? Tôi lại hỏi.
- Lâu quá rồi, hôm nay gặp Thuỷ mới biết được số điện thoại của Hải. Mừng quá! Gọi ngay nè! Tiếng người đàn ông lại cất lên vui mừng đến xúc động.
- Có phải anh Xuân lớp 30 E không? Tôi đắc ý vì trí nhớ của mình không tồi!
- Lớp 30E nào? Nói trúng rồi lại nói trật! Tiếng người đàn ông vẻ như thất vọng. Nào! Cố nhớ xem nào! Năm 1979, từ nơi đó, ai đã ra đi? Ai đến nay chưa trở về?...
Như được tiếp thêm năng lượng, tôi cố gắng lục tìm…Năm 1979…Có phải Sơn không? Nguyễn Kỳ Sơn! Tôi lúng túng, mặc dù lần này thì mình không thể đoán trật.
Hơn 30 năm chúng tôi mới gặp lại nhau!
*
* *
Lên cấp 3, tôi với Sơn học chung một lớp. Lớp 8c, rồi 9c ngày ấy có 37 đứa, chúng tôi chơi thân nhau cả nhóm bạn hơn chục đứa, đi đâu cũng có nhau, cùng học, cùng vui, cái tuổi học trò thơ ngây, đầy mộng mơ. Lớp tôi hầu hết là con em cán bộ và công nhân nông trường Sông Bôi, chỉ tôi và cái Uyển lạc loài, vì thích học môn tiếng Nga nên lên tận ban giám hiệu xin chuyển từ lớp 8B sang lớp 8C, cái Uyển thì gia đình còn trong HTX; còn tôi, bố mẹ làm nông nghiệp nhưng vẫn bị ghép vào thành phần tư thương vì dính líu đến việc mua bán, bố tôi làm ở cửa hàng HTX mua bán, mẹ tôi làm nghề trồng rau, cũng phải đi chợ bán… thế là tôi chỉ được coi là "phó thường dân"- người "ngoài" xã hội. Tôi buồn vì phận mình bé như con Kiến, không dám mơ màng cao xa. Sơn là đứa đẹp trai, con nhà giàu, bố Sơn là cán bộ miền Nam, mẹ Sơn là người nhà nước, Sơn được chiều chuộng, dáng dấp thư sinh, học khá lại rất có vẻ ga lăng, tôi cũng chẳng dám với. Tôi chơi thân được với mấy đứa bạn con cán bộ nhà nước vì tôi học không đến nỗi nào, có nhiều đứa học còn thua tôi, có mấy đứa phải nể tôi vì tôi thường cho chép bài, vậy là tôi cũng có được cái thế mạnh mặc dù tôi chỉ là "phó thường dân".
Tuổi học trò qua thật nhanh, loáng cái đã 2 năm, tình bạn bè của nhóm bạn lớp 8 C, rồi 9C chúng tôi ngày càng thân thiết thì bỗng dưng Sơn phải chuyển về quê cha sinh sống. Sài Gòn? Ngày ấy nghe xa lắc, phương tiện giao thông khó khăn, điện thoại thì chưa có. Ra đi! Một mai không về là cái chắc. Sơn chắc sẽ buồn lắm, cả nhóm chúng tôi cũng buồn, nhưng biết làm sao được. Sơn cũng có quyền được trở về bên cạnh họ hàng đằng Nội của mình, ở đó mới là quê hương chính. Đành vậy thôi Sơn ơi, nhóm chúng mình phải chia tay bạn, một chàng trai lãng tử của lớp 9C ngày ấy.
Thấm thoát đã hơn 30 năm, tốt nghiệp cấp 3, chúng tôi mỗi người một ngả, tôi học song chuyên nhiệp lại trở về với ngôi nhà ở ven sông ngày ấy. Nhà tôi, trước mặt là đường quốc lộ 21, sau nhà là dòng sông Bôi. Mặc dù tôi sinh ra ở Ý Yên, Nam Định, có dòng sông Đáy nhưng sông Bôi đã gắn bó tuổi thơ tôi với biết bao kỷ niệm từ lúc còn nhúm tóc đuôi gà vàng hoe cho đến tận bây giờ.
Sau một hồi BUÔN trên điện thoại, tôi và Sơn mới chỉ kịp lục lại trí nhớ, hồi tưởng sơ bộ những kỷ niêm đẹp tuổi học trò, Sơn nhắc đến hình ảnh cuối cùng ngày Sơn ra đi về quê Nội: “cô bạn đang với tay lên chiếc dây phơi dõi theo bóng người năm ấy!…”, vậy mà tôi đâu có biết!...
Cảm ơn Sơn! Cảm ơn bạn đã giữ mãi trong suốt hơn 30 năm hình ảnh người con gái với chiếc dây phơi năm ấy!…Ở phía máy bên kia, giọng nói của Sơn cũng trầm hẳn xuống! Hình như!…Sơn tuy là chàng trai lãng tử nhưng thực ra cũng có những phút giây yếu đuối! Chúng tôi chia tay trên điện thoại và đều mong sớm đến ngày gặp lại!
Sáng nay tôi đi làm, hứng khởi về một mùa VALENTIN đang tới!